1974
25/1
Những ngày vui: một dịp để người ta nhìn mặt nhau một cách gần gặn hơn. Một dịp để phô bày, xen cạnh. Đốt pháo ngày tết ư? Kêu to lên một tiếng chứng tỏ về sự có mặt của mình ở trong đời sống.
Cái xã hội hiện nay, chỉ có thể chấp nhận cho người ta sống với nhau như vậy.
Lòng đường là một cái gì còn để hở hiện nay. Ai muốn làm gì thì làm. Con người đi lại tự do. Xe ô tô dự dưng cắm cờ (Xí nghiệp nào đó mừng công). Có lần, một đám cưới thổi kèn bu rích rầm đường. Xã hội bao giờ cũng phải có những kẽ hở về phía khác (về mặt tự do hèn kém, xuôi chiều, xã hội ta cũng tự do lắm chứ)
ĐCTính: Đi trên đường bây giờ, rất khó phân biệt những người nào, thuộc nghề nghiệp gì. Mặt mũi tất cả nhoà hẳn đi.
Nhưng sự khác nhau lặn sâu vào bên trong.người ta khác nhau bao nhiêu, để lại giống nhau biết mấy.
3/3/
Nếu lúc nào buồn, có lẽ chỉ cần ra đường: Bụi bậm, sự chen chúc, sự vô học, những gì lầm lụi, những gì tê liệt. Mặt đường là một cái sân bẩn thỉu. Mặt đường là một cái góc nhà nhà người ta. Những câu nói khốn nạn, những câu chửi bẩn thỉu. Tôi biết nói thế nào đây, đây là cái thành phố của tôi, thành phố quẫy lộn, thành phố dày dạn. Cái điều mà tôi thường không dám nghĩ tới, cái điều gọi bằng tên của nó là sự thất trận, cái điều đó đang hoành hành, đang hiện ra bộ mặt của nó ghê tởm hơn bao giờ hết.
Đến lúc nào đó, sự trắng trợn của người ta là một sự trắng trợn chân thành.
Mà đây vẫn là thành phố, chứ không phải bất cứ một thứ phố huyện nào hết.
Có lúc, chính tôi cũng nản: Với một nhân dân thế này, có thể xoay sở điều gì được.
31/3
Thành phố ồn quá, người đi, thanh niên nói cười ầm ĩ ngoài đường.
Thành phố như một con tàu trì trệ
- Có những đám khói trên vườn hoa, đám khói ở một gốc cây, đám khỏi sau một vạt lá sấu... Thành phố như một xứ nhà quê, trẻ em nhố nhăng.
Luôn luôn Hà Nội là một thứ thành phố cảm thấy rằng có thể đẹp, và ngày xưa có thể đẹp, hơn là đang đẹp.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét